Thái Anh - mùa đông xào xạc

By

(gởi Phan Thiết)




cánh cò trắng dạo đầu khúc thiên di 

đông chếnh choáng tượng hình sau rặng núi

nắng mới nhen dậy màu men mới

gác biển hồ hí bấc - thuyền lay

 

đâu thấy lạnh mùa đông qua đây

để lao chao cánh bàng xao gió

mây ruổi mây về phố

chiều ướt sũng không gian

 

đâu khói rờn mà sóng ngất tràng giang

nắng xào xạc ngõ vàng lá rắc

đời rượt đuổi - câu thơ cút bắt

cợt bóng ngày lên mái tóc không hay

 

mùa đông...

mắt xốn xang màu trắng cát chân mây

nao sóng xoá dấu ngày xa lắc

trang giấy trắng đối diện lòng đêm thức

ngoảnh lối về sương đẫm cốc mây bay

 

mùa đông...

đâu kịp dừng - chiều rất vội nơi đây

trầm ngọn bấc đã va ngày cận Tết

thèm một đêm về ngả lưng Phan Thiết

bãi trăng thanh rượu rót quên say...



Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

More...

Thái Anh - quê nhà

By



                                     chiều tà - Phi Van Trung


ai tạc quê nhà lên nước non

mà nỗi nhớ chiều nay như hình non nước

chưa ba mươi đã ngõ vàng mai tết

xuân Thuận Nam lòng đỏ ngói như son

 

chưa bảy sắc màu cũng chất ngất quê hương

ngọt lúa thơm khoai thấm từng thớ thịt

giấc tuổi thơ nuôi mình ký ức

có dáng Sông Mường Tà Kóu trong tim

 

nhà mẹ sơ sài lẫn tím màu sim

ấm sắc thanh long bói mùa trái chín

khói bánh chưng thơm chiều sương quyện

tí tách lửa hồng bóng mẹ mong con...

 

không chịu phận nghèo nuốt lệ vào trong

cha gánh ly hương cánh cò mở đất

đêm Cực Nam đói lòng đợi tết

vỡ góc sân vườn con mở mắt: Quê Hương !



Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

More...

Thái Anh - dìu sóng chân mây

By

ừ không tránh nổi ba đào

thì liều dắt sóng đổ vào chân mây…

 

 

dìu sóng chân mây

cha xa từ độ 

mẹ má đào hây hẩy giêng hai

  

giêng hai

lộc rét duyên đài

sóng rợn bạc đầu chưa về lại

bập bênh câu hát bẻ đôi

lọn tóc vuông điều bọc lại

xanh hoài cái thuở đôi mươi

 

giêng hai

động vàng sâm cát

ngõ hồng đào thắm tết nhà ai

đêm côi cút thu mình ngọn bấc

đôi bầu vú mẹ vồng căng

nghe sâu lắm tiếng thở dài

khuya khoắt

 

con trở mình

đang mơ bật thức 

ánh hoả châu đau nhức canh trường

mẹ hoá đá vào đêm tiếng khóc

lượn khăn tang

sóng ngất biển sương…

 

 

mười lăm tuổi con nuôi mộng văn chương

câu thơ đầu đời

tặng mẹ

dìu sóng chân mây

thay cha

 

 

More...

thơ Thái Anh - ngấn lệ khô

By

thương về em và các con  - 1991

 

 

dù mai dù cúc xuân đương độ

điểm phấn đưa chồng ngấn lệ khô

chén cơm manh áo đời  lăn lộn

sáng tiễn chiều đưa bất kể mùa

 

chợt thấy nếp hằn vương khoé mắt

nét buồn dấu kín giữa lằn môi

là biết nữa rồi em sẽ khóc 

khi anh vừa khuất giữa dòng người

 

thương em dáng trúc bờ vai nhỏ

đã nửa đời chưa được mấy ngày vui

thương em lận đận thời con gái

cả cuộc tình là một chuỗi chia phôi…

 

 

Lấy chồng buổi ấy là có nghĩa

yêu người yêu cả nỗi long đong

tay không gối chiếc mềm trăn trở

khó nhọc vì con khổ vì chồng

 

thương em chiếc bóng quê lầm lũi

gió cát quanh năm má nhạt hồng

việc nhà việc nước xuân mòn mỏi

tay dắt mẹ già tay bế con

 

người đi không  mộng thời nhung gấm

chẳng hẹn sông hồ cũng sóng chao

đêm nghe tiếng trẻ hờn bên xóm

chợt nhớ con thơ ngấn lệ trào !

 

 

Áo cơm mà cũng phong trần nhỉ

sương gió không đùa bước gió sương

chiều nay ngồi ngắm xuân thiên hạ

chạm nỗi xưa xa ngọn khói vòng...

 

 

More...

Thái Anh - hoa sứ

By

 

mẹ kể: ngày sinh ta

cha về ươm cành sứ

chưa kịp nhìn hoa nở

cha lại chiến chinh xa

 

ta bập bẹ lên ba

hoa cũng vừa độ bói

vỡ lòng tiếng gọi “ bố “

chưa từng biết mặt cha !

 

*** 

chiến tranh đã đi qua

mẹ ta không còn nữa…

dối lòng ta lần lữa

mãi chưa về quê nhà

 

ta sợ chiều quê ta

hoàng hôn thắm sắc hoa

đâu cũng loang màu nhớ

tóc trắng mẹ ngày xa

 

ta sợ tím sương sa

lối trăng gầy bóng sứ

dáng mẹ ta ngày cũ

khắc khoải nỗi chờ cha

 

sợ mùi sứ hương xa

sẽ làm ta rơi lệ

bước chân về đất cũ

khôn nguôi nỗi nhớ nhà …

 

More...

Thái Anh - WINDOWS

By

 

 

từng ô cửa

mở ra

tri thức

ngày ngày tiến hoá

ngày ngày mới lạ

những tầm cao thách thức tầm cao

 

những ô cửa thông minh

mã hoá

click ra thế giới diệu kỳ

bộ óc Chip mang trái tim thời đại

 

những ô cửa mở ra

ra mãi

Open mênh mông

không đỉnh điểm

không đâu cùng đích…

 

có ô cửa nào mở ra giả - thật

click vào lòng người

ngủ thức lương tâm ?

 
 

More...

Thái Anh - dấu chân hình chấm hỏi

By

 

 

dấu chân hình chấm hỏi

mất hút vào biển khơi

công dã tràng mới hiểu

đâu tiếng sóng phản hồi ?

 

 


More...

Thái Anh - thơ xuân

By

ừ thì núi chẳng còn mai
vẽ xuân một đóa vàng phai tặng người...

(tặng Quý Bạn Hữu thăm trang  thaianh.vnweblogs.com) 

 

 

 thơ xuân

 

vẽ xuân

cánh mai vàng

chưng chơi ba ngày tết

 

giêng qua

rồi xuân hết

 

mai nào biết xuân tàn... 

 

bạn đến thăm ngày tết

thơ xuân tặng mấy vần

 

người xa

xa biền biệt

 

thơ xuân

mãi mùa xuân

 

 

More...

Thái Anh - mùa xuân lên núi tìm mai

By

 

mùa xuân lên núi tìm mai

núi ừ chót vót – chân trai đá mòn

qua non – non lại tiếp non

mỗi lên là mỗi ngợp hồn non xa

 

ừ thì trời đất bao la

bước chân – sợi chỉ vắt qua phận người

leo lên đỉnh dốc ta ngồi

ngoái nhìn mây dưới chân trôi – cười khà

 

thì là chìm nổi bôn ba

chẳng qua bồng vạt sương sa – nhẹ hều

tiếng nai tác nắng lưng đèo

nửa hồn thành thị nửa theo mây mà

 

đường xa –  ừ đường còn xa

xuân thì đã ngát quanh ta đây rồi

dang tay ta hát vang trời

thong dong vác một cành mai – à về …

 

 

More...

Thái Anh - mai mùa trẩy lá...

By

 

 

1.

chiếc lá đằm tay

đâu phải lá diêu bông ngày cưới chị

  

nắng mới xoan

ngõ tràn hương cúc dại

 

tiếng ai cười vắt vẻo bến sông

 

2.

cuối góc khuất lòng ai

ta biết ta tồn tại

  

loáng thoáng

vàng đông

năm ngoái

 

xuân với trần ai một chớm mai…

 

 

More...