Mấy ngày đàng văn nghệ!

By

PHAN CHÍNH

Lần đầu tiên chuyến du hành văn nghệ do Hội Văn học nghệ thuật (VHNT) Bình Thuận tổ chức cho 13 văn nghệ sĩ hội viên đi thực tế sáng tác "Hình trình về thăm quê Bác" cuối tháng 9/2010. Có lẽ đây là một sự kiện hiếm hoi trong hoạt động văn nghệ ở tỉnh ta.

Càng háo hức hơn là đang lúc thời gian chuẩn bị diễn ra đại lễ chào mừng ngàn năm Thăng Long- Hà Nội nên hứa hẹn niềm cảm hứng mới trong những sáng tác đối với văn nghệ sĩ chưa có điều kiện đặt chân lên miền đất phía bắc của tổ quốc. Chuyến ô tô 16 chỗ vun vút ba ngày đường để vừa kịp thời ra mắt tân Chủ tịch Hội về dự Đại hội VIII các hội LHVHNT toàn quốc. Hà Nội đêm tháng tám - đón Trung thu đang hầm hập cái nóng giữa dòng người tấp nập mới thấy thừa đi những chiếc áo lạnh mang theo. Nếu tính hết các điểm mà đoàn sáng tác Bình Thuận đến để tham quan giao lưu có thể đếm hàng chục điểm nào Đền Hùng- Phú Thọ Hạ Long- Quảng Ninh Hải Phòng Hoa Lư- Ninh Bình quê Bác - Nghệ An Phú Yên...Có nơi dừng một buổi có nơi ở 2 đêm với một kỷ lục thời gian "hành trình" khá hộc tốc cho nên nhà văn Trần Duy Lý đã thốt đây là một cuộc kiểm tra sức khỏe khá chính xác nhưng bù lại để anh em có điều kiện cập nhập cảm xúc nhanh cho tác phẩm.
 
 
Giao lưu với Hội VHNT Nghệ An. (ảnh: Ngọc Thạch)

Nhưng điều mà tôi cố gắng để tìm hiểu hơn đó là hình thức tổ chức bộ máy của một số hội ở đây để "giải mã" vì sao họ có được một phong trào dài hơi và sôi động như vậy. Trước hết đập vào mắt chúng tôi là cái bề thế qui mô các cơ sở làm việc của các hội kết hợp với phòng trưng bày nhà sáng tác... Hội Quảng Ninh có một dãy lầu 3 tầng ngay giữa trung tâm Hạ Long chiếm ba mặt đường như một cơ quan cấp sở phòng triển lãm ảnh hội họa mở cửa thường xuyên. Tại hội Ninh Bình đang sở hữu một diện tích gần 2 sào đất với dự kiến xây nhà sáng tác như hội Phú Yên đang có....Cái choáng ngợp với những người sáng tác là số lượng tạp chí tác phẩm văn học nghệ thuật của Hội viên đều có sự tài trợ xuất bản. Còn chuyện hỗ trợ xuất bản một đầu sách khoảng 15- 20 triệu là bình thường theo một nữ Phó chủ tịch Hội ở Quảng Ninh nói. Còn các hoạt động đi thực tế tham dự trại sáng tác có nơi gần như trên 60 % hội viên có mặt dưới các hình thức từ nhiều nguồn hỗ trợ phối hợp ít ngày dài ngày đúng đối tượng....không phải theo kiểu "thích nhau rủ nhau đi" tổng số hội viên trên 550 người. Hội tranh thủ với tỉnh để có kinh phí hoạt động cho cơ sở và bằng sự linh hoạt điều tiết từ các nguồn kinh phí hoạt động sáng tác cho các phân hội chi hội một cách ổn định. Cái thuận lợi ở các hội VHNT phía bắc so với tỉnh ta đó là tiềm năng của một miền văn học lâu đời đã trầm ngấm trong cốt cách tâm hồn của con người ở đó nên trong đối xử trong công việc đều có những sự cởi mở minh bạch.

Nhưng theo nhà văn Bình Phương Chủ tịch hội Ninh Bình lại nói cái điều để được lãnh đạo xã hội quan tâm là phải tự thân của hoạt động sáng tạo những kế hoạch phải có cái tâm cái tầm mang tính chiến lược lâu dài đồng tiền được sử dụng đích thực thì chắc không ai tiếc gì? Công trình "1000 năm Văn học Ninh Bình" hàng ngàn trang - nhân dịp chào mừng một ngàn năm Thăng Long - Hà Nội là một chứng minh. Chúng tôi leo lên trăm bậc núi thơ Dục Thúy nằm ở trung tâm thành phố nơi lưu giữ gần 200 bài thơ với những danh nhân Nguyễn Trãi Trần Nhân Tông Nguyễn Công Trứ Trương Hán Siêu Cao Bá Quát Tản Đà... khắc chạm trên vách đá thiên nhiên. Nơi đây trở thành điểm sinh hoạt giao lưu văn chương của giới văn nghệ sĩ địa phương. Về hệ thống tổ chức đối với VHNT mỗi nơi mỗi khác không như các tổ chức trong hệ thống đoàn thể đến cở sở huyện thị...Giống nhau là các hội đều có bộ môn (chuyên ngành văn học sân khấu nhiếp ảnh mỹ thuật âm nhạc...) gọi là chi hội hay phân hội. Cấp cơ sở thì tùy thuộc khả năng đầu tư như ở Quảng Ninh có 6/8 huyện thị có hội VHNT trong đó có 3 loại hội viên trung ương tỉnh và do địa phương kết nạp. Có tạp chí ra định kỳ với nội dung bám sát với phong trào văn hóa văn nghệ của địa phương. Tương tự hội VHNT An Giang với Hội VHNT Châu Đốc cũng vậy. Với Ninh Bình Nghệ An dù không thành lập hết các tổ chức chi hội huyện thị nhưng nơi nào có thì cũng hoạt động theo mô hình vừa có sự chỉ đạo về nghề nghiệp vừa chịu sự quản lý của địa phương tất nhiên có sự đầu tư cụ thể về ngân sách hàng năm dành cho hoạt động có nơi biên chế chi hội được hưởng phụ cấp với một định mức rõ ràng.

Mọi sự so sánh nhất là trong hoạt động sáng tạo dễ dẫn đến sự khập khễnh nhưng liên hệ với địa phương Văn nghệ Bình Thuận thật sự có những thành tựu khá tự hào là một trong những tỉnh sớm có một tổ chức hoạt động sôi nổi ở các lĩnh vực nhiều tác phẩm tác giả có được những vị trí nhất định trên diễn đàn VHNT trong nước. Tính ra sự đầu tư của tỉnh cho bộ máy cho hoạt động này không phải là ít dù hiệu quả thế nào khó hình dung được theo đánh giá của xã hội. Có điều sự bất cập trong hệ thống tổ chức như hiện nay gần như bị "bỏ lửng" các chi hội huyện thị lập ra rồi tư bơi lệ thuộc cơ chế xin cho. Tuy Phong Tánh Linh làm khác kinh phí hoạt động rõ ràng. Còn La Gi Bắc Bình Đức Linh...thì cầm chừng với nhỏ giọt trông đợi vào sự hỗ trợ. Có những nhà văn không bao giờ tham gia một trại sáng tác nào của hội nhưng âm thầm trong năm ra 2- 3 tác phẩm tầm cỡ hàng chục truyện hay có giá trị nghệ thuật bằng tiền túi của mình. Qua đó mới thấy bộc lộ việc đầu tư cho tác phẩm của hội còn nặng tính "cào bằng" lần lượt xếp hàng để nhận 4- 5 triệu cho một tập thơ truyện... Dần dần xuất hiện nhiều tác phẩm ra đời như một ấn phẩm "người tốt việc tốt" "gia phả ca" ...Nói đến chỗ này càng thấy vai trò của cái hội đồng nghệ thuật chưa hội đủ về sự công bằng khách quan tư cách để hội viên nghi ngại. Có người nói tại sao không có sự đầu tư cho một công trình kịch bản một đề cương tác phẩm... để có tác phẩm tương xứng thay vì mỗi chuyến thực tế giao lưu mất cả trăm triệu đồng gấp hàng chục lần tiền in ấn triển lãm? Cuối cùng kết quả là gì mới thấy hội còn phải tiếp tục khắc phục tránh chạy theo sự phô trương khuôn mẫu một cách lãng phí và chỉ đáp ứng cho sự "nhàn rỗi" trong sáng tạo hơn là cho trách nhiệm và niềm say mê của người sáng tạo.

PHAN CHÍNH
Nguồn: baobinhthuan com.vn

More...

Tấm hình hay nhất 2009 !

By

 

"Hãy biết lắng nghe!"

 

Haha... giống tình trạng "KIẾN NGHỊ" ở VN ta quá !!!  
hi hi.... hô hô....



More...

Trần Ngọc Tuấn (tạp bút): Vũ Hoàng Chương - tìm quên trong men say

By


Ảnh tư liệu của thaianh


Trong nỗi đau tưởng chừng tuyệt vọng : lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa – bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh … thi sĩ thốt lên : lũ  chúng ta đầu thai lầm thế kỷ – một đôi người u uất nỗi chơ vơ – đời kiêu bạc không dung hồn giản dị – thuyền ơi thuyền xin ghé  bến hoang sơ …  Thi sĩ chạy trốn tuyệt vọng tìm quên trong men say : hãy buông lại gần đây làn tóc rối – sát gần đây gần nữa cặp môi điên – rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói – đưa hồn say về tận cuối trời quên


Trong khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi sau những cơn say tưởng chừng bất tận thi sĩ nhận ra : trên nẻo ấy tơi bời em đã biết – những tình phai duyên úa mộng tan tành và hơn thế  : quanh mình phấn rụng hương rơi – cánh phiêu lưu chợt rã rời bướm hoa – tiếng cầm chưa tắt dư ba – nao nao nguồn máu lời ca vọng về


Cuộc say nào cũng đến giờ kết thúc  và còn gì thê thiết hơn : em ơi lửa tắt bình khô rượu – đời vắng em rồi say với ai ?  May thay thi sĩ còn thơ để mà say trong miền tịch lặng những lời thơ huyền ảo chếnh choáng men say quên quên nhớ nhớ  men khói đêm nay sầu dựng mộ – bia đề tháng sáu ghi mười hai – tình ta ta tiếc-cuồng-ta khóc – Tố của Hoàng nay Tố của Ai  ?


Ghi chú : Những chữ  in nghiêng được trích từ thơ của Vũ Hoàng Chương.

Nguồn: VanChuongViet.org

More...

Trần Ngoc Tuấn (tạp bút): Vũ Hoàng Chương - Sầu trắng đêm nhớ quê

By

         Còn gì đẹp hơn làng quê nước Việt: sao đọng kim cương sáng ngập bờ – lúa thì con gái mượt như tơ – gốc đa cổ thụ duyên còn đượm – và cái trăng vàng quá lẳng lơ… Còn gì đẹp hơn ngày vui độc lập: ba mươi sáu phố ngày hôm ấy – là những nhành sông đỏ sóng cờ – chói lọi sao vàng hoa vĩ đại – năm cánh xoè trên năm cửa ô… Còn gì đẹp hơn dáng thướt tha người trong mộng: hương cúc mong manh tà áo lụa – tình thu dài mãi chút dư vang… Và còn gì đẹp hơn: ai lạ ngàn thu xa tám cõi – sen vàng như động phía Châu Liêm – nao nao khói biếc hài thương nữ – trở gót hoa lê rụng trắng thềm

             Còn gì buồn hơn khi tình yêu tan vỡ: yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp – tình mười năm còn lại mấy tờ thư… Còn gì buồn hơn giây phút phân ly: trùng lai đâu dễ hẹn kì – đò ngang một chuyến chắc gì mai sau ! Còn  gì buồn hơn ván cờ đời thua đến trắng tay: ngoài ba mươi tuổi duyên còn hết – một ván cờ thua ngả bóng chiều… Và còn gì buồn hơn tiếng ai oán bi thiết trong cõi bờ nhân gian: Phật có ngàn tay dẹp bất bình – cả nghìn con mắt chiếu vô minh – chỉ đôi tai Phật sao nghe xiết – tiếng khóc giờ đây của chúng sinh

                Thi sĩ trầm tư trong miền quê tâm tưởng đẹp và buồn. Trong một đêm: sao rụng đã tan thành nước mắt – chùa khuya lại vỡ tiếng chuông rơi lòng  thi sĩ ngân rung bài ca siêu thoát: phải chăng muôn kiếp nặng nề – từ hư không tới lại về hư không ?

 
Trần Ngọc Tuấn

Ghi chú
:những chư  in nghiêng được trích từ  thơ của nhà thơ Vũ Hoàng Chương

 Nguồn: vanchuongviet.org

More...

Nguyễn Tầm Thường - ĐẠO SĨ SADHU - (Trích Nhật ký của một Lm.)

By

        Trong kho tàng văn chương tu đức Ấn Giáo có chuyện kể như sau: Ở một làng nọ có vị đạo sĩ Sadhu tu thân lâu ngày gần đạt đến bậc thánh nhân. Dân chúng ngưỡng mộ quý mến nhà đạo sĩ đến thỉnh ý tầm thầy học đạo.

        Một ngày kia thấy vị đạo sĩ rách rưới kẻ qua đường biếu nhà đạo sĩ manh vải che mình. Những lúc Sadhu ngồi thiền niệm bày chuột tưởng tượng gỗ rúc vào tấm vải gặm nhấm. Tội nghiệp có kẻ qua đường thấy thế biếu Sadhu con mèo bắt chuột. Dân trong làng thương tình thay nhau đem sữa nuôi con mèo. Rồi ngày nọ có kẻ hành hương từ phương xa nghe tiếng thơm nhân đức đến viếng nhà đạo sĩ. Người đàn bà giàu có ấy tặng đạo sĩ Sadhu con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Để nuôi con bò người ta làm cho nó cái chuồng. Từ dạo đó con bò có chuồng vị đạo sĩ không có nhà. Thấy thế không ổn dân trong làng làm cho nhà đạo sĩ chiếc chòi lá.

Từ ngày ấy nhà đạo sĩ không còn nhiều thời giờ tu niệm như xưa bận rộn nuôi con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Nuôi con mèo để đuổi chuột. Phải lo sửa sang căn nhà. Dân trong làng không muốn nhà đạo sĩ mất thời giờ săn sóc con bò họ gởi một người đàn bà đến cắt cỏ nuôi con bò săn sóc con mèo thay cho nhà đạo sĩ có giờ thiền tu.

Nhà đạo sĩ đã có tấm vải che thân có con mèo đuổi chuột có con bò cho sữa có căn nhà để ở có người đàn bà săn sóc cuộc đời mình. Chẳng bao lâu nhà đạo sĩ không còn thời gian tĩnh mịch nữa ông đầy đủ hết rồi.

Đâu là con đường tu đạo? Ông lấy người đàn bà làm vợ thế là chấm dứt cuộc đời hạnh tu.

 

* * *

Tôi viết những dòng này chiều ngày mồng một tháng Giêng năm 2001 tức ngày đầu năm thiên niên kỷ thứ ba.

More...

Nguyễn Tầm Thường - Khi nào ngày bắt đầu ?

By


Lúc nào đêm bắt đầu? Khi nào ngày chấm dứt? 
Vị đạo sĩ hỏi người học trò: 
 - Đâu là lằn mức giữa đêm và ngày? Lúc nào ngày bắt đầu? Lúc nào đêm chấm dứt?

Người học trò suy nghĩ. Vị đạo sĩ bảo người học trò vẽ lằn mức mặt trời mọc đến đâu là ngày chia ranh giới lúc nào là hết đêm.

 Im lặng nhíu thêm đôi mày. Thời gian trôi qua. Không ngờ câu trả lời khó vậy. Người thanh niên thầm nhủ: “Ta nhìn bình minh biết bao lần thức dậy biết bao buổi sáng mấy mươi năm trong đời chưa một lần phân biệt: Lúc nào ngày bắt đầu lúc nào đêm chấm dứt?”

 Khi viết dòng này tôi cũng mới chợt tỉnh câu hỏi của nhà đạo sĩ. Mấy mươi năm làm người chưa bao giờ nhìn buổi sáng hỏi chân trời lúc nào gọi là ngày hỏi lòng mình lúc mặt trời mọc đến đâu là hết đêm. Câu hỏi không dễ trả lời.

 *

Tôi đang ở Kanniyakumari cực nam của miền đất Ấn Độ cũng gọi là Cape Comorin. Nơi gặp nhau của ba dòng nước lớn vịnh Bengal Ấn Độ dương và biển Arabian.  

More...

Duyên Anh - Con sáo của em tôi

By

 

Thật lạ. Sau 30 năm đọc lại vẫn rưng rưng cảm xúc như thưở nào. Mặc dù bây giờ không ai viết theo kiểu ấy nữa. Nó chẳng hơn Tự Lực Văn Đoàn là mấy. Cốt truyện văn phong kết cấu truyện...cực kỳ đơn giản có phần dễ dãi tựa như Quốc Văn Giáo Khoa Thư. Vậy mà vẫn xúc động lòng người Tại sao vậy ? Sự bí ẩn của văn học là đây chăng ? Xin quý huynh cho ý kiến. Riêng Túc tôi ngày xưa biết say đắm và đến với văn chương là từ những cái giản dị như thế này. gửi huynh quý huynh 2 truyện ngắn của Duyên Anh về thiếu nhi( và cả người lớn)cực kỳ trong trẻo rất khác với xã hội bây giờ.( Đang tìm một truyện ngắn " Đi hết mùa xuân" cũng của D.A. viết về thiếu niên rất tuyệt vời để tặng Khách Lạ. Ngày xưa Khách Lạ có bài hát phổ nhạc từ truyện này) - Lương Minh Vũ
*

Sau khi cha tôi mất gia đình càng ngày càng túng bấn một mình mẹ tôi không đủ sức nuôi nấng hai đứa con mồ côi nơi thành thị nên mẹ đưa hai anh em tôi trở về làng cũ . Bên nội xóa bỏ tên cha tôi trong gia phả vì cha tôi xé tờ khai sinh mà ông tôi cố tình điền tên tuổi người vợ cả vào chỗ tên tuổi mẹ tôi . Ông tôi muốn gạt mẹ khỏi cuộc đời cha tôi bấy giờ và cuộc đời tôi mai hậu. Việc ấy rất giản dị như ông đã xóa bỏ tên chú Nghị vì chú mê cô đào cải lương gia nhập ban hát lang thang rày đây mai đó. Bên ngoại từ bỏ mẹ tôi ngay từ dạo mẹ có mang ba tháng vì mẹ trốn nhà vượt luật lệ cổ truyền theo cha tôi làm vợ lẽ. Thành thử lớn lên anh em tôi mù mịt cả ý niệm gia tộc. Mẹ tôi thường kể rằng trước khi lấy mẹ tôi cha tôi đã có vợ . Người vợ ấy cha tôi không yêu thương nên bốn năm liền bà tôi cứ hoài công mong bế cháu. Ông tôi buồn phiền thở dài thườn thượt ông nghĩ đến nghiệp chướng xa xôi nào lúc này sự quả báo hiện hình khiến dù con gái. Thật vô phúc. Cha tôi đi vắng luôn luôn cha năng ở nhà ông phó Nhị hầu hạ ông để hòng ông truyền hết ngón đàn thập lục.
Cha tôi phải giặt quần áo đấm bóp chân tay hay kiếm rượu đồ nhắm cho ông Phó phục dịch ông đủ điều. Rốt cuộc ông Phó vẫn giữ lại đôi ngón sở trường ông sợ dạy hết mai mốt cha tôi giỏi hơn ông. Bởi vậy tài nghệ của cha tôi chưa nổi bật và chưa đủ thời giờ nghiên cứu âm nhạc quê hương thì cha tôi đã gặp mẹ tôi. Cuộc tình duyên này làm đảo lộn đời cha và ảnh hưởng rất nhiều đến anh em tôi sau này...

More...

Bất Bạt Ba Vì Mây Trắng Mây… Bút ký NGỌC THỦY

By

“Tôi từ chinh chiến ra đi chiều xanh không thấy bóng Ba Vì… Em vì chinh chiến thiếu quê hương Sài Sơn - Bương Cấn mãi u buồn…”.

Ngắm cảnh mây trôi dõi mắt tìm ngọn núi Ba Vì Bất Bạt mà chạnh nhớ tới người xưa những hồn thơ ấy chắc vẫn còn vương trên bóng núi mây ngàn xa xa. Tôi chợt cảm thấy lòng chùng xuống bâng khuâng với một cảm giác u hoài khi từ giã Sơn Tây: 

More...

Đọc sách “cọp” ở Sài Gòn - Bút ký NGUYỄN ĐẠT

By

Đọc sách “cọp” ở Sài Gòn
Wednesday December 06 2006
 

medium_VN_coiCop01.jpg
 

- Bút ký của Nguyễn Ðạt


SÀI GÒN - Ðám trẻ học sinh - sinh viên rủ nhau “đi shopping” tôi ngỡ chúng giống như các cô các bà rủ nhau đi mua sắm đồ ở siêu thị những Co.op.mart Maximart Citimart... ngày một phát triển ở Sài Gòn. Hóa ra không phải mà là chúng rủ nhau vào nhà sách để xem sách “cọp” làm tôi nhớ lại cả một thuở xưa của mình.

More...