26.09.07
Duyên Anh - Con sáo của em tôi
Thật lạ. Sau 30 năm, đọc lại, vẫn rưng rưng cảm xúc như thưở nào. Mặc dù, bây giờ, không ai viết theo kiểu ấy nữa. Nó chẳng hơn Tự Lực Văn Đoàn là mấy. Cốt truyện, văn phong, kết cấu truyện...cực kỳ đơn giản, có phần dễ dãi, tựa như Quốc Văn Giáo Khoa Thư. Vậy mà vẫn xúc động lòng người, Tại sao vậy ? Sự bí ẩn của văn học là đây chăng ? Xin quý huynh cho ý kiến. Riêng Túc tôi, ngày xưa, biết say đắm và đến với văn chương là từ những cái giản dị như thế này. gửi huynh quý huynh 2 truyện ngắn của Duyên Anh về thiếu nhi( và cả người lớn)cực kỳ trong trẻo, rất khác với xã hội bây giờ.( Đang tìm một truyện ngắn " Đi hết mùa xuân" cũng của D.A. viết về thiếu niên rất tuyệt vời để tặng Khách Lạ. Ngày xưa Khách Lạ có bài hát phổ nhạc từ truyện này) - Lương Minh Vũ
Sau khi cha tôi mất, gia đình càng
ngày càng túng bấn, một mình mẹ tôi không đủ sức nuôi nấng hai đứa con mồ côi
nơi thành thị nên mẹ đưa hai anh em tôi trở về làng cũ . Bên nội xóa bỏ tên cha
tôi trong gia phả vì cha tôi xé tờ khai sinh mà ông tôi cố tình điền tên tuổi
người vợ cả vào chỗ tên tuổi mẹ tôi . Ông tôi muốn gạt mẹ khỏi cuộc đời cha tôi
bấy giờ và cuộc đời tôi mai hậu. Việc ấy rất giản dị như ông đã xóa bỏ tên chú
Nghị vì chú mê cô đào cải lương gia nhập ban hát, lang thang rày đây mai đó.
Bên ngoại từ bỏ mẹ tôi ngay từ dạo mẹ có mang ba tháng vì mẹ trốn nhà, vượt
luật lệ cổ truyền, theo cha tôi làm vợ lẽ. Thành thử lớn lên anh em tôi mù mịt
cả ý niệm gia tộc. Mẹ tôi thường kể rằng trước khi lấy mẹ tôi, cha tôi đã có vợ
. Người vợ ấy cha tôi không yêu thương, nên bốn năm liền bà tôi cứ hoài công
mong bế cháu. Ông tôi buồn phiền, thở dài thườn thượt, ông nghĩ đến nghiệp
chướng xa xôi nào, lúc này sự quả báo hiện hình khiến dù con gái. Thật vô phúc.
Cha tôi đi vắng luôn luôn, cha năng ở nhà ông phó Nhị hầu hạ ông để hòng ông
truyền hết ngón đàn thập lục.
Cha tôi phải giặt quần áo, đấm bóp chân tay hay kiếm rượu, đồ nhắm cho ông Phó,
phục dịch ông đủ điều. Rốt cuộc ông Phó vẫn giữ lại đôi ngón sở trường, ông sợ
dạy hết, mai mốt cha tôi giỏi hơn ông. Bởi vậy, tài nghệ của cha tôi chưa nổi
bật, và chưa đủ thời giờ nghiên cứu âm nhạc quê hương thì cha tôi đã gặp mẹ
tôi. Cuộc tình duyên này làm đảo lộn đời cha và ảnh hưởng rất nhiều đến anh em
tôi sau này...
(Xem tiếp)













