thơ Thái Anh: nhật thực

By

 

                  (hiện tượng Nhật hoa)

lang thang trăng

mặt trời vô định

khách lơ ngơ

tình...

vượt đỉnh an nhiên

 

vô cùng

tiếp cận vô biên

nhật hoa

bừng

sáng phút miên thu chièu




More...

Phan Chính (ký vui): MỘT NGƯỜI CHÂN CHÍNH.

By

*Chuyện thứ 1

Sau giải phóng chừng hơn mười năm anh được nghỉ hưu lúc tuổi trên 60. Ngày ngày gặp anh lê đôi chân như cái chà gạc cần mẫn trên đọan đường ra chợ xã hoặc lên cơ quan huyện cách nhà anh khoảng 3-4 cây số. Ai còn chút quí mến anh thì rà xe honda cho anh ghé mông một khúc đường. Nhưng thường là con số đông hơn dù mới đó là cấp dưới của anh cũng giả vờ không thấy.

Nếu thời ấy phải đội nón bảo hiểm chắc có cớ để anh cứ thong dong lết bộ mà không mấy vướng bận lương tâm đồng chí thủ trưởng ngày xưa.

Tôi có lần thắc mắc hỏi anh thoát ly vào rừng kháng chiến lúc nhỏ làng quê nghèo làm gì có xe đạp mà biết cưỡi thì đã đành còn về thành sao không tập đi rồi nhận chiếc honda hoá giá phải nay sướng đời không. Anh nói mày không biết đâu cái sân Ủy ban tao quần máy bay cũng không đụng rào thì chỗ đạp xe có nhầm nhò gì. Bao nhiêu đứa là lính tao cũng biết chạy xe đạp ở đó chỉ

More...

thơ Trần Thiên Thị: SÁNG NAY MẸ MANG ROI RA VƯỜN

By




sáng nay mẹ mang roi ra vườn
đánh vào gốc mít
cây mít đã mấy mùa không trái
năm nay lơ lửng quả còi
quả nào cũng thối
đánh vào gốc xoài
hỗn hoa mùa xuân
mà bây giờ không quả đậu


sáng nay em tôi ra quán
40 tuổi
và một mái đầu tóc bạc
gõ vào thành ly
cắn vào chiếc muỗng
cà phê ngọt
và nỗi buồn thì đắng
con mắt gieo vào đồng đêm
ban mai chưa bao giờ gặt


sáng nay tôi treo tôi đầu chợ
hiến mình cho những cái nhìn
như lằn roi
quất ngang
quất dọc
biết đâu
như cây mít cây xoài
sợ lằn roi mà đơm hoa kết trái


sáng nay
này mẹ
này em
đánh vào đâu
cắn vào đâu
chữa lành tôi


(tặng ĐaMi)


trần thiên thị

More...

thơ Thái Anh: duyên dáng Việt Nam!

By

(Tặng các ông chồng đi nhậu về thường say xỉn quên đội nón bảo hiểm!  hehe...)



 

đẹp trên giường

đẹp ra đường phố

đẹp mọi lúc/ mọi nơi/ mọi chỗ...

phụ nữ Tây phương

mối quan tâm hàng đầu:

khi nào tăng thuế thẩm mỹ viện?


duyên dáng Việt Nam!

có chồng thôi soạn sửa

ở nhà/ quần áo cũ

ra đường bịt mặt/ vũ trang

mối quan tâm sâu sắc "cuộc trăm năm":

lên giường/ đi xe gắn máy không được quên đội... mũ bảo hiểm!



More...

thơ Vũ miên Thảo: Vậy đó.

By

 

Vậy đó

em đến nhè nhẹ

dấu tình yêu như mộng

càng nhớ càng đau

thơ trải lối cứ như  là ảo tưởng

ồ không

thảm nhớ dịu dàng

yêu


vậy đó

dấu ngu ngơ

tròn xoe màu mắt biếc

một chòm sao xanh

xanh cả lối chiêm bao

đêm trải mộng

chưa một lời tha thiết

môi cười

đã nói chuyện mai sau


vậy đó

đã không cùng nhớ dấu môi nhau

biển đã tím -  chân hoàng hôn mất dấu

chữ ngờ

sóng xua vào nỗi nhớ

tình xa

ngoài ấy

sóng bạc đầu


vậy đó

xin giận hờn xa biệt

như bàn tay ai vẫy phút chia ly

chiều đã tím

em cứ hồng môi tha thiết

nhật - nguyệt không còn soi thêm dấu chân ai!


Tháng 4/2008

More...

Nén hương cho người vừa nằm xuống...

By

  Tưởng nhớ:


Nhà Giáo Nhà Thơ PHẠM TƯỜNG ĐẠI

Sinh năm: 1930 – Ngày mất: 14.6.2008

 

Quê Nam Định

Nơi ở Thị xã Lagi Bình Thuận

Hội viên VHNT Bình Thuận

 

Thơ đã xuất bản:

-          Đêm trăng mùa hạ 1996

-          Hoa trên cát 2004

-          Thơ in chung trên nhiều tuyển tập.

 

thơ Phạm Tường Đại

 

Chiều Lagi

 

Nồm dâng biển lộng mưa nhiều

Tay nâng chén biệt giữa chiều Lagi

Bồn chồn chân đã bước đi

Lòng còn ngoái lại sợ khi mình buồn.

 

 

Dấu tìm

 

Sương rơi ướt mái tóc thề

Lần theo gót gió tìm về bến mơ

Thời gian ai biết ai ngờ

Gieo bao nhịp điệu vẫn chưa nên vần

Tháng năm dài những tháng năm

Cánh buồm phiêu lãng mây giăng bóng chiều

 

Ta về tìm lại dáng yêu

Câu hò nuôi mái tranh nghèo còn không?

Xôn xao nghe sóng vỗ lòng

Lắt lay hồn mộng bập bùng lửa tim

Rừng chiều bỗng rộn tiếng chim

Thời gian đọng quánh dấu tìm ngẩn ngơ.

 

 

Bập bùng tiếng trống

 

Tiếng trống bập bùng trong ký ức

Đưa ta về lại mái trường xưa

Mười năm rồi nhỉ xa em đó

Văng vẳng bên tai tiếng học trò

 

Tiếng hát ngày nào quanh bục giảng

Bồng bềnh nâng cánh én tuổi thơ

Nhịp thước gõ đều đều trên bảng

Nhịp thời gian cuồn cuộn ước mơ

 

Ngọn đèn xanh thao thức đêm hè

Mùa thao giảng say sưa cùng đồng nghiệp

Trò chưa giỏi thầy còn thức tiếp

Đơn giản vậy thôi hai chữ yêu nghề

 

Còn đây cây phượng giữa sân trường

Dầu dãi tháng ngày với nắng sương

Sắc hồng qua mấy mùa đông lạnh

Sưởi ấm lòng tôi một  chặng đường

 

Ngói mới hôm nay chắc đã hồng

Vườn trường chắc đã nở nhiều bông

Mười năm rồi nhỉ dù xa cách

Tiếng trống trong tôi vẫn bập bùng.

                                            1993

 

Ngày mai xa phố

 

Ngày mai xa phố xa phường

Phượng hồng ở lại sân trường buồn không?

Tắc kè bỏ lớp đi rông

Lục bình ép xác bờ nông rã hè

 

Trường tan ngã bóng hàng me

Ríu ran chân sáo đi về còn đâu

Bao năm thắp ngọn đèn dầu

Chia nhau từng mẩu phấn màu mà vui

 

Ngày mai xa phố xa người

Nhòe trong nỗi nhớ nụ cười trẻ thơ

Nụ cười xanh thắm ước mơ

Nối vòng tay rộng bài thơ cuộc đờì

 

Cánh chim bay nhớ khoảng trời

Ngày mai xa phố nhớ người phố xa.

                                           1998

 

Ly rượu xuân 2000

 

Mải vui xuân hai ngàn

Quên đi mình bảy chục

Nghe sóng vỗ thời gian

Nôn nao miền ký ức

 

Đi suốt cuộc rong chơi

Cánh chim trời lận đận

Gót chai sần môi mặn

Gánh trên vai nụ cười

 

Tháng năm dài vo mộng

Chưa tròn một kiếp hoa

Soi gương tìm lại bóng

Quên mấy mùa trăng xa

 

Rót đầy thêm ly tết

Cùng xuân vui chén khà

Nữa rồi thiên kỷ hết

Biết ai còn ai xa

                          01/2000

 

Dạ hành

 

Sương giăng mờ nẻo chân trời

Dạ hành buông khúc bồi hồi phím tơ

Sóng cồn man mác lời ru

Non ngàn lá đổ vàng thu đáy chiều

Đá mòn sạn gót rong rêu

Đường dài dấu ngựa vương nhiều lối quen

Chén nồng đã ngấm hơi men

Câu thơ còn nặng trần duyên kiếp người

Sóng ngàn năm vẫn ru đời

Dạ hành một khúc ta ngồi ru ta.

 

More...

Trần Ngọc Tuấn (tạp bút): Vũ Hoàng Chương - tìm quên trong men say

By


Ảnh tư liệu của thaianh


Trong nỗi đau tưởng chừng tuyệt vọng : lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa – bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh … thi sĩ thốt lên : lũ  chúng ta đầu thai lầm thế kỷ – một đôi người u uất nỗi chơ vơ – đời kiêu bạc không dung hồn giản dị – thuyền ơi thuyền xin ghé  bến hoang sơ …  Thi sĩ chạy trốn tuyệt vọng tìm quên trong men say : hãy buông lại gần đây làn tóc rối – sát gần đây gần nữa cặp môi điên – rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói – đưa hồn say về tận cuối trời quên


Trong khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi sau những cơn say tưởng chừng bất tận thi sĩ nhận ra : trên nẻo ấy tơi bời em đã biết – những tình phai duyên úa mộng tan tành và hơn thế  : quanh mình phấn rụng hương rơi – cánh phiêu lưu chợt rã rời bướm hoa – tiếng cầm chưa tắt dư ba – nao nao nguồn máu lời ca vọng về


Cuộc say nào cũng đến giờ kết thúc  và còn gì thê thiết hơn : em ơi lửa tắt bình khô rượu – đời vắng em rồi say với ai ?  May thay thi sĩ còn thơ để mà say trong miền tịch lặng những lời thơ huyền ảo chếnh choáng men say quên quên nhớ nhớ  men khói đêm nay sầu dựng mộ – bia đề tháng sáu ghi mười hai – tình ta ta tiếc-cuồng-ta khóc – Tố của Hoàng nay Tố của Ai  ?


Ghi chú : Những chữ  in nghiêng được trích từ thơ của Vũ Hoàng Chương.

Nguồn: VanChuongViet.org

More...

Thái Anh - vài ngày với một ngày

By


lâu lâu không cạo mặt
soi gương thấy mình già
vài ngày không đọc sách
thấy mình như dại ra...


một ngày không lên mạng
lơ ngơ như... nhớ nhà!

More...

Trần Ngoc Tuấn (tạp bút): Vũ Hoàng Chương - Sầu trắng đêm nhớ quê

By

         Còn gì đẹp hơn làng quê nước Việt: sao đọng kim cương sáng ngập bờ – lúa thì con gái mượt như tơ – gốc đa cổ thụ duyên còn đượm – và cái trăng vàng quá lẳng lơ… Còn gì đẹp hơn ngày vui độc lập: ba mươi sáu phố ngày hôm ấy – là những nhành sông đỏ sóng cờ – chói lọi sao vàng hoa vĩ đại – năm cánh xoè trên năm cửa ô… Còn gì đẹp hơn dáng thướt tha người trong mộng: hương cúc mong manh tà áo lụa – tình thu dài mãi chút dư vang… Và còn gì đẹp hơn: ai lạ ngàn thu xa tám cõi – sen vàng như động phía Châu Liêm – nao nao khói biếc hài thương nữ – trở gót hoa lê rụng trắng thềm

             Còn gì buồn hơn khi tình yêu tan vỡ: yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp – tình mười năm còn lại mấy tờ thư… Còn gì buồn hơn giây phút phân ly: trùng lai đâu dễ hẹn kì – đò ngang một chuyến chắc gì mai sau ! Còn  gì buồn hơn ván cờ đời thua đến trắng tay: ngoài ba mươi tuổi duyên còn hết – một ván cờ thua ngả bóng chiều… Và còn gì buồn hơn tiếng ai oán bi thiết trong cõi bờ nhân gian: Phật có ngàn tay dẹp bất bình – cả nghìn con mắt chiếu vô minh – chỉ đôi tai Phật sao nghe xiết – tiếng khóc giờ đây của chúng sinh

                Thi sĩ trầm tư trong miền quê tâm tưởng đẹp và buồn. Trong một đêm: sao rụng đã tan thành nước mắt – chùa khuya lại vỡ tiếng chuông rơi lòng  thi sĩ ngân rung bài ca siêu thoát: phải chăng muôn kiếp nặng nề – từ hư không tới lại về hư không ?

 
Trần Ngọc Tuấn

Ghi chú
:những chư  in nghiêng được trích từ  thơ của nhà thơ Vũ Hoàng Chương

 Nguồn: vanchuongviet.org

More...

thơ Thái Anh: lãng mạn Pleiku...

By





là sương hay là mây?
em lãng đãng như trời Pleiku vậy
nên cứ ngỡ với tay là chạm
Pleiku
mưa…

mưa…
con dốc dài leo mút giấc ngủ trưa
hoa xuyến chi mùa nầy trắng muốt

cúc quỳ nhú căng đồi ngực
giấc mơ về một Cao Nguyên xanh

Pleiku tình
đêm
như tình nhân
đêm trốn ngủ đôi chân thèm dạo phố
đêm lãng mạn như người Phố Núi
đời rất gần
đời thật dễ thương!

Pleiku mùa nầy có khi còn xuân
có nỗi nhớ ướt lòng cơn mưa bụi

em cứ hẹn
nhẩn nha
đừng vội

những hẹn hò như có
như không…

thaianh
5.2008

(vanchuongviet.org)

 

More...